30/10/2015.
Xin chào! Khá lâu rồi Duy đã tạm dừng việc viết bài chia sẻ hàng ngày, và chính ra hôm nay Duy cũng chưa có ý định viết lại đâu. Nhưng mà vô tình đọc được một bài viết trên mạng chạm đúng dây thần kinh "bức xúc" mà chả có ai để "xả" nên Duy quyết định viết một bài chia sẻ nhỏ về quan điểm của mình.

Trước tiên, mời bạn đọc cùng Duy bài viết này của tác giả có biệt danh là Mr. Bow.
http://www.triethocduongpho.com/2014/07/31/khong-bo-dai-hoc-moi-la-ngu
Có thể nói, điều mà tác giả chia sẻ cũng chính là điều mà bấy lâu nay Duy luôn trăn trở. Duy không nhận xét những quan điểm được nêu là đúng hay sai, những ví dụ là thật hay giả. Điều đó không quan trọng. Quan trọng là thông qua bài viết, tác giả muốn chia sẻ suy nghĩ, truyền tải thông điệp tới những người cùng chí hướng, tư tưởng. Mà một khi đã là quan điểm thì không có đúng hay sai, tất cả chỉ là sự phù hợp! Nhưng đáng "bực" là khi đọc những lời comment phía dưới, Duy thấy nhiều thành phần chả biết trình độ học thức như thế nào vào chém tơi tả bài viết, phán xét, "dạy đời" tác giả một cách... vớ vẩn, tẹp nhẹp. Cứ cho một vài đối tượng trong số đó là có trình độ học vấn đi, nhưng cái kiểu chuyên đi "dìm hàng" người khác đã nói lên quá rõ bản chất con người đó rồi. Không đáng tôn trọng!
Cái "văn hóa" khẩu chiến trên mạng ở Việt Nam không còn xa lạ gì. Cái lò có tên "Thích thể hiện" đã cho ra đời hàng loạt các series anh hùng bàn phím, từ chuyện bọn trẻ trâu đánh nhau, chơi bời, gái gú, khoe của... cho đến mấy bố ngồi nhà chuyên bàn luận chính trị, các vấn đề quốc gia. Bọn oắt con (xin lỗi nếu bạn không thích dùng từ mạnh) thích chứng tỏ độ "ngu", muốn tạo scandal thì Duy chả bao giờ thèm quan tâm. Nhưng mà một "lực lượng" hùng hậu, nguy hiểm không kém đó là mấy bác chuyên đi soi mói, phán xét, chỉ trích, lăng mạ, coi thường các bài chia sẻ góc nhìn, quan điểm của người khác.
Tác giả nào khi viết một bài cũng đều có mục đích riêng, muốn chia sẻ kiến thức hoặc thông điệp nào đó. Nhưng mà nếu chỉ có vậy thì vài câu là hết mà chắc mấy ai thấu hiểu điều tác giả muốn nói, bởi vậy mới phải đưa thêm những dẫn chứng thực tế (đôi khi là có hư cấu thêm, nhưng điều đó không quan trọng), những lập luận, lí lẽ cá nhân để thuyết phục. Thì đấy, cái giá trị cốt lõi của bài viết thì không tiếp nhận, cái hội "thể hiện" kia lại toàn đi bới móc, dò xét những chi tiết nhỏ lẻ với cái thái độ rất chi là "thái độ" khiến cho tác giả và những người đồng quan điểm phải đỏ mặt, không phải vì xấu hổ mà là vì tức giận (bạn thử bị một đám đông xúc phạm chuyện không đâu đi sẽ biết).
Mâu thuẫn là tiền đề của sự phát triển khi và chỉ khi nó được đưa ra phân tích, mổ xẻ trên nhiều góc nhìn khác nhau và cố gắng tìm ra được điểm chung hoặc giải pháp nào đó triệt tiêu được mâu thuẫn ấy theo hướng tích cực. Còn cái trò ném đá ném gạch "rẻ rách" này (xin lỗi lần nữa nếu bạn không hài lòng cách dùng từ, nhưng Duy thực sự muốn dùng từ đó) chỉ làm kìm hãm, kéo thụt lùi sự phát triển của con người, thậm chí giết chết tương lai của một người chưa có đủ sự vững vàng. Hãy tranh luận để hiểu và giải quyết vấn đề, chứ không phải mọc ra thêm những vấn đề vớ vẩn và làm tổn thương người khác. Trình độ học thức là rất quan trọng, nhưng quan trọng hơn là cách cư xử sao cho người khác phải nể và sử dụng kiến thức mình có để tạo giá trị cho xã hội. Nói thì dễ, làm mới khó. Thôi, xả stress vậy là đủ rồi. Cảm ơn bạn đã quan tâm bài viết!
http://www.triethocduongpho.com/2014/07/31/khong-bo-dai-hoc-moi-la-ngu
Có thể nói, điều mà tác giả chia sẻ cũng chính là điều mà bấy lâu nay Duy luôn trăn trở. Duy không nhận xét những quan điểm được nêu là đúng hay sai, những ví dụ là thật hay giả. Điều đó không quan trọng. Quan trọng là thông qua bài viết, tác giả muốn chia sẻ suy nghĩ, truyền tải thông điệp tới những người cùng chí hướng, tư tưởng. Mà một khi đã là quan điểm thì không có đúng hay sai, tất cả chỉ là sự phù hợp! Nhưng đáng "bực" là khi đọc những lời comment phía dưới, Duy thấy nhiều thành phần chả biết trình độ học thức như thế nào vào chém tơi tả bài viết, phán xét, "dạy đời" tác giả một cách... vớ vẩn, tẹp nhẹp. Cứ cho một vài đối tượng trong số đó là có trình độ học vấn đi, nhưng cái kiểu chuyên đi "dìm hàng" người khác đã nói lên quá rõ bản chất con người đó rồi. Không đáng tôn trọng!
Cái "văn hóa" khẩu chiến trên mạng ở Việt Nam không còn xa lạ gì. Cái lò có tên "Thích thể hiện" đã cho ra đời hàng loạt các series anh hùng bàn phím, từ chuyện bọn trẻ trâu đánh nhau, chơi bời, gái gú, khoe của... cho đến mấy bố ngồi nhà chuyên bàn luận chính trị, các vấn đề quốc gia. Bọn oắt con (xin lỗi nếu bạn không thích dùng từ mạnh) thích chứng tỏ độ "ngu", muốn tạo scandal thì Duy chả bao giờ thèm quan tâm. Nhưng mà một "lực lượng" hùng hậu, nguy hiểm không kém đó là mấy bác chuyên đi soi mói, phán xét, chỉ trích, lăng mạ, coi thường các bài chia sẻ góc nhìn, quan điểm của người khác.
Tác giả nào khi viết một bài cũng đều có mục đích riêng, muốn chia sẻ kiến thức hoặc thông điệp nào đó. Nhưng mà nếu chỉ có vậy thì vài câu là hết mà chắc mấy ai thấu hiểu điều tác giả muốn nói, bởi vậy mới phải đưa thêm những dẫn chứng thực tế (đôi khi là có hư cấu thêm, nhưng điều đó không quan trọng), những lập luận, lí lẽ cá nhân để thuyết phục. Thì đấy, cái giá trị cốt lõi của bài viết thì không tiếp nhận, cái hội "thể hiện" kia lại toàn đi bới móc, dò xét những chi tiết nhỏ lẻ với cái thái độ rất chi là "thái độ" khiến cho tác giả và những người đồng quan điểm phải đỏ mặt, không phải vì xấu hổ mà là vì tức giận (bạn thử bị một đám đông xúc phạm chuyện không đâu đi sẽ biết).
Mâu thuẫn là tiền đề của sự phát triển khi và chỉ khi nó được đưa ra phân tích, mổ xẻ trên nhiều góc nhìn khác nhau và cố gắng tìm ra được điểm chung hoặc giải pháp nào đó triệt tiêu được mâu thuẫn ấy theo hướng tích cực. Còn cái trò ném đá ném gạch "rẻ rách" này (xin lỗi lần nữa nếu bạn không hài lòng cách dùng từ, nhưng Duy thực sự muốn dùng từ đó) chỉ làm kìm hãm, kéo thụt lùi sự phát triển của con người, thậm chí giết chết tương lai của một người chưa có đủ sự vững vàng. Hãy tranh luận để hiểu và giải quyết vấn đề, chứ không phải mọc ra thêm những vấn đề vớ vẩn và làm tổn thương người khác. Trình độ học thức là rất quan trọng, nhưng quan trọng hơn là cách cư xử sao cho người khác phải nể và sử dụng kiến thức mình có để tạo giá trị cho xã hội. Nói thì dễ, làm mới khó. Thôi, xả stress vậy là đủ rồi. Cảm ơn bạn đã quan tâm bài viết!