BLOG NÀY, CỨ VÔ TƯ ĐI

12/12/2015.

Xin chào! Bài viết Tiếp tục viết blog trước Duy đã chia sẻ suy nghĩ của mình về việc nên hay không viết blog tiếp. Sau nhiều ngày đắn đo, bài viết hôm nay sẽ là câu trả lời. Và Duy quyết định... viết tiếp, nhưng với một mục tiêu khác.


Nhắc lại mục tiêu cũ một chút. Lý do ban đầu Duy viết blog là vì muốn chia sẻ những trải nghiệm, hiểu biết cá nhân của mình với mọi người, mong nhận được nhiều ý kiến đa chiều để từ đó hoàn thiện bản thân, bên cạnh đó Duy muốn tạo một trang blog chứa thật nhiều giá trị để từ đó tạo thương hiệu cá nhân về sau, thu hút thật nhiều độc giả. Nhưng chính điều đó khiến Duy cảm thấy áp lực, đôi khi tự ti vì giá trị nội dung bài viết của mình không bằng nhiều blog khác (tác giả là những người đã có thành công nhất định). Cũng đúng thôi, Duy vẫn đang là sinh viên và còn khá hạn về chế kiến thức cũng như trải nghiệm thực tế, nên việc chứng tỏ bản thân ngay lúc này quả là điều sai lầm.

Bởi vậy, thay vì tâm thế phải viết bài sao cho thật hay, thật trau chuốt để "thể hiện" trình độ, muốn được người khác đánh giá cao thì từ giờ với blog này Duy sẽ viết với một tâm thế khác hoàn toàn. Mục tiêu chính bây giờ Duy muốn đó là tập viết kịch bản cho bài nói của mình. Duy rất thích thuyết trình trước đám đông để chia sẻ về một chủ đề thú vị nào đó. Tuy nhiên, yếu điểm mà Duy đang dần khắc phục, đó là hay diễn đạt lan man và nhiều lúc quên béng mất từ biểu đạt ý đang cần nói (không được hoạt ngôn như nhiều người). Lan man là vì đang nói ý này, sợ người nghe chưa hiểu nên diễn giải thêm bằng ý khác, rồi cứ thế chuyển sang chủ đề khác lúc nào không hay, trong khi quên mất mục tiêu của cuộc giao tiếp là gì. Còn một số từ Duy hay quên như "tác phong", "linh động", "thần tượng", "hình mẫu", "cách tân"... do ít khi dùng, tự nhiên lúc cần dùng thì nặn mãi không nhớ nổi nên nhiều lúc trong cuộc nói chuyện cứ ấp úng nói không nên lời, ngại cực kỳ. Như vậy, viết blog là một cách để Duy chuẩn bị kịch bản trước khi nói chuyện hay thuyết trình trước đám đông để tránh bị lan man. Đồng thời trong lúc viết Duy sẽ sực nhớ ra một số từ hay ho và ghi nhớ nó để làm giàu vốn từ của mình, ứng biến lúc thích hợp. Và đương nhiên Duy sẽ nói hay và tự tin hơn nếu nội dung đó đã từng được đưa lên blog rồi.

Vậy mục tiêu chính sẽ là như vậy. Thế còn việc tạo thương hiệu cá nhân thì sao? Duy rất coi trọng yếu tố này nên tất nhiên sẽ không từ bỏ nó. Chỉ có điều Duy nhận thấy mình còn hạn chế nhiều và chưa sẵn sàng để tạo dựng nhân hiệu nên tạm thời sẽ gác lại. Và khi bắt đầu tập trung cho việc xây dựng hình ảnh cá nhân và sẵn sàng chịu mọi "búa rìu" dư luận, khi ấy có thể Duy sẽ viết một blog khác thì sao. Mong rằng khi ấy bạn - độc giả tuyệt vời vẫn sẽ ủng hộ Duy tích cực. Bài viết hôm nay đến đây thôi. Cảm ơn sự quan tâm của bạn!

Xin chào! Mình là Nguyễn Công Duy, sinh viên đại học Thương mại. Đây là blog của Duy. Cảm ơn bạn đã quan tâm theo dõi!

Chia sẻ ngay

Bài viết cùng chủ đề

Mới hơn
« Cũ hơn
Cũ hơn
Tiếp »