Hiển thị các bài đăng có nhãn Quá khứ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Quá khứ. Hiển thị tất cả bài đăng

NHÂN VIÊN TINITOWN

05/11/2015.

Xin chào! Có thể nói 6 tháng Duy làm việc (part-time thôi) tại tiNiTown IPH là khoảng thời gian khó quên. Môi trường làm việc không chỉ vui tươi, sôi nổi, tiếp xúc với nhiều đứa trẻ con nhí nhảnh thích lắm... mà còn một điều gì nữa khiến cho nhân viên khi xin nghỉ (vì một lý do cá nhân nào đó) sẽ cảm thấy vô cùng lưu luyến. Và Duy muốn cũng tạo được tinh thần đó cho team của mình. Bài viết này Duy sẽ kể lại những kỷ niệm thú vị nhất trong suốt 6 tháng đó.


Duy cùng một thằng bạn nộp CV ứng tuyển vào vị trí "bảo mẫu" trong khu vui chơi trẻ con sau công cuộc nhiều ngày lăn lội khắp nơi tìm việc để trả nợ "ngu" (quá khứ một thời trẻ trâu). Hồi mới vào, phải trải qua giai đoạn training tại khu vui chơi cũ (cũng tại tầng 3 tòa nhà IPH luôn) tên gọi là tiNiWorld. Để chuẩn bị việc khai trương trung tâm mới, Duy cũng như tất cả nhân viên phải khá vất vả hỗ trợ, từ việc tháo dỡ đồ đạc chuyển qua bên mới, rồi tổng vệ sinh khu cũ để bàn giao lại cho tòa nhà, rồi kiểm kê chi tiết từng loại hàng hóa một... Hình ảnh trên Duy chụp lúc người ta vẫn còn quây tường để lắp đặt các trang thiết bị bên trong ấy.

Một tuần ăn mặc bụi bặm, mồ hôi nhễ nhại rồi cũng qua. Ngày đầu khai trương, mặc dù vẫn còn nhiều thiếu sót do nhân viên chưa có nhiều kinh nghiệm, nhưng cảm giác vui tươi, sung sướng, thậm chí một chút tự hào đó Duy sẽ không bao giờ quên. Còn nhớ công việc đầu tiên Duy được phân công là điều phối khách hàng xếp hàng mua vé (hôm đó rất đông, khá khó kiểm soát). Được hỗ trợ, chỉ dẫn cho các gia đình đưa con nhỏ đi chơi ngày cuối tuần, Duy thực sự cảm thấy vui sướng, và đôi khi quên mất... mình là nhân viên (hiểu theo ý tích cực nha)!

TiNiTown là một khu giáo trí (tức giáo dục và giải trí) được đầu tư khá lớn, diện tích gấp 3 lần khu tiNiWorld cũ. Rộng như vậy nên bên trong được tích hợp rất nhiều dịch vụ, khu vui chơi khác nhau như sân khấu, nhà bóng, nhà cát, phòng barbie, phòng Hot Wheels, phòng đồ chơi xếp hình, khu vẽ tranh, khu công nghệ, hồ câu chữ, quầy tiNiZen, quầy Carnival Games, phòng trổ tài nấu nướng, khu đu dây mạo hiểm... Các nhân viên sẽ được training nhiệm vụ của từng khu để có thể hỗ trợ lẫn nhau, nhưng thường thì mỗi nhân viên sẽ được đứng vị trí sở trường của mình (như Duy toàn cắm chốt ở khu đu dây kia). Nói chung công việc không khó, chả bị áp lực gì cả nên tinh thần khá thoải mái khi làm việc ở đây. Chỉ có điều một số khu vực cần chốt ca (tiền hoặc hàng hóa) thì nhân viên cần sự cẩn thận và tập trung cao, không thì... đền hết lương!

Gần đến các dịp lễ như Halloween, Xmas... tiNiTown lại rục rịch chuẩn bị tổ chức các sự kiện thu hút các gia đình đưa con đến vui chơi. Từ khâu trang trí, lên kịch bản rồi tập nhảy nhót, diễn kịch...tất cả đều tạo cơ hội cho nhân viên nào muốn "tỏa sáng". Duy từng được làm vai trò MC, rồi mặc mascot KiLo (cái con hà mã béo ục ịch ấy) nhảy nhót khắp khu vực, mặc dù nóng chảy mỡ luôn nhưng mà rất vui. Có một lần Duy thử làm MC cho tiệc sinh nhật của một bé, khá phổng mũi khi được nhận xét là duyên, cười tươi, giọng nói ấm (hí hí), mỗi tội mấy bé hiếu động quá, nói chả nghe chú MC gì cả. Haiz, mai sau có con thì sao nhỉ (cười mím). Rồi cũng từng xông pha làm "bếp trưởng" ở phòng Cooking, mà thực sự nấu nướng có phải điểm mạnh của Duy đâu, gọt hoa quả còn sợ đứt tay mà. Vẫn nhớ hôm đó hướng dẫn các bé làm món sữa chua dầm hoa quả. Cửa kính, phòng cách âm, các phụ huynh đứng ngoài nhìn con mình tự làm sản phẩm qua sự chỉ tay tận tình của chú "bếp trưởng" như vậy chắc sẽ tự hào lắm đây. Cảm xúc khó tả!


Quản lý chính hồi đó là chị Vân Linh, hỗ trợ gồm các supervisor là anh Thành, anh Hùng, chị Ngọc, chị Hoa... Phong thái của mấy anh chị đấy trông lúc nào cũng tươi luôn (kể cả lúc bực tức í), thậm chí đôi lúc nhí nhảnh "thái quá", nhưng mà vui lắm và rất quan tâm đến nhân viên. Đôi lúc Duy nghĩ mình đi làm vì không hẳn vì lương đâu (hơi dối lòng đoạn này, hề) mà chủ yếu là vì quý và nể các anh chị ấy, muốn tạo thiện cảm rằng mình là một nhân viên nhiệt tình, tận tâm với công việc. Đó, vậy làm trong một môi trường như vậy, bạn có thích không? Hay hỏi ở một khía cạnh khác, làm thế nào để xây dựng được tinh thần làm việc tuyệt vời như vậy giống tiNiTown? Câu trả lời của Duy là... để hôm khác nhé. Bài viết dài rồi, chia sẻ cũng dài dòng quá. Cảm ơn mọi người đã hứng thú với bài viết!

MỘT THỜI ESPEED

22/09/2015.

Xin chào! Hôm nay Duy viết bài chia sẻ này để nhớ về một thời từng tham gia khóa "Khởi nghiệp thực tiễn" của trung tâm tiếng Anh ESpeed. Có thể nói nếu không có cơ duyên biết đến (nhờ một thằng bạn) và tham gia ESpeed thì có lẽ con đường sự nghiệp Duy chọn bây giờ sẽ khác đi nhiều.


Duy tham gia KNTT trong 3 tháng (từ KD10 - KD14). Nói chung thì đó là quãng thời gian rất vui, có nhiều trải nghiệm mới mẻ, được hoạt động trong một môi trường nhiệt huyết, năng động. Tuy nhiên sau 3 tháng tham gia, Duy nhận thấy ESpeed không còn giúp mình phát triển kỹ năng hơn nữa (vì thực bản chất đây là mô hình nhóm cộng tác viên nên học viên chỉ được làm một số công việc nhất định) nên Duy quyết định nghỉ, tìm một môi trường khác thử thách hơn.

Nhưng ngồi ngẫm lại, ESpeed đã giúp Duy thay đổi tư duy rất nhiều. Ở buổi chia sẻ đầu tiên, tất cả học viên được xem bài học về Gà - Đại bàng. Qua đó Duy hiểu rằng hầu hết tất cả mọi người sinh ra đều có tố chất, khả năng có thể làm nên điều vĩ đại, tuy nhiên do môi trường tiêu cực bên ngoài tác động đồng thời không nhận thức được hết giá trị của bản thân nên nhiều người đáng nhẽ được sinh ra để làm Đại bàng nhưng rồi lại chết như một chú Gà đáng thương. Bài học này thực sự đã thức tỉnh những khao khát, đam mê cháy bỏng trong Duy cũng như những người học viên kia.

Sang tuần tiếp theo, Duy được học về bán hàng. Duy rất tâm đắc một câu nói của anh Dũng (CEO của ESpeed):
Thực bản chất cuộc đời là một chuỗi các hành động mua và bán.
Tại sao bán hàng lại là bản chất của cuộc đời? Trong xã hội ngày nay, nhiều người luôn thấy ác cảm, coi thường những nhân viên bán hàng, cứ nhận ra "À, chuẩn bị sale mình đây" là họ lại tỏ ra bất hợp tác. Nhưng họ đâu biết rằng một khi còn tồn tại, mỗi người chúng ta đều là một người bán hàng, chỉ khác là sản phẩm chúng ta bán là gì. Bố mẹ bán sự yêu thương, tư duy cho con cái, bạn bè bán phong cách sống cho nhau, thầy cô bán tri thức cho học sinh, bác sĩ bán sức khỏe cho bệnh nhân, công nhân bán sức lao động cho chủ xưởng, phục vụ bàn bán sự tận tình chu đáo cho thực khách... Đấy, tất cả chúng ta đều đang "bán" một thứ gì đó, và mong chờ được "mua" một thứ gì đó. Có thể là tiền bạc, có thể là sự tôn trọng, biết ơn. Và như vậy, chúng ta có thể suy ra rằng người thành công là người biết cách "bán hàng"!

(Vé mời tham gia hội thảo hàng tuần)

Ba tháng tham gia ESpeed, Duy đã tập trung rèn luyện 2 kỹ năng cho mình, đó là bán hàng và lãnh đạo. Sản phẩm Duy cũng như tất cả học viên khác bán là khóa học tiếng Anh thông qua vé mời dự buổi hội thảo miễn phí chia sẻ phương pháp học. Bán hàng có nhiều cách thức lắm, đơn giản thì chat qua Facebook hoặc telesale, khó hơn thì tiếp cận 1-1 trực tiếp, hoặc khó nữa là sale giảng đường. Trong đó, Duy thích nhất là được đi sale giảng đường. Lần đầu chưa quen, bước vào một lớp ở chính trường Thương mại nhưng sợ quá quên hết nội dung bài sale (lại còn bị quay phim chụp ảnh mới hãi, quá sốc cho lần đầu "làm chuyện ấy"). Làm nhiều rồi cũng quen, và kinh nghiệm Duy rút ra được là phải tạo cho mình phong thái thực sự tự tin, tâm lý giao tiếp đám đông thật vững, lường trước mọi tình huống có thể xảy ra mới có thể hoàn thành tốt nhiệm vụ này.

Hầu hết mọi thứ đều có công thức, quy trình, và việc bán hàng cũng vậy. Dù là hình thức sale nào cũng đều phải trải qua 4 bước đồng điệu - vấn đề - giải pháp - chốt. "Đồng điệu", chả ai muốn tiếp chuyện với một người lạ chả hiểu gì về mình cả. "Vấn đề", ai cũng có vấn đề, chẳng qua họ có nhận ra không mà thôi. "Giải pháp", tư vấn cho khách hàng cách giải quyết vấn đề, hướng họ sử dụng giải pháp của mình. Cuối cùng, "chốt" thể hiện sự cam kết của khách hàng và mức độ uy tín của bạn. Đó, nói lý thuyết thì nó chỉ đơn giản vậy thôi, hì!

Tiếp đó, Duy học được về lãnh đạo. Việc dẫn dắt một đội nhóm, làm thế nào để trở thành một leader có tầm ảnh hưởng quả không hề đơn giản. Duy hiểu rằng có 2 kiểu lãnh đạo, một kiểu rất giỏi việc truyền động lực, lên tinh thần làm việc, do đó họ luôn kích hoạt tính sáng tạo, chủ động của thành viên dưới, còn một kiểu luôn tỏ ra thẳng thắn, nghiêm túc, chuẩn mực trong công việc, do vậy họ rất giỏi trong việc quản lý nhân sự và lập quy trình hoạt động. Còn Duy thì... chả rõ ràng nữa, đều làm được cả hai, hề!

Điều cuối cùng và cũng là lớn nhất Duy nhận được khi tham gia ESpeed, đó là tư tưởng kinh doanh "chuỗi". Đơn giản là, nếu bạn đang có một cơ sở kinh doanh (trung tâm ngoại ngữ, quán cafe, nhà hàng, quầy lưu niệm...) hãy nhân rộng mô hình kinh doanh sản phẩm của mình. Và thời đại bây giờ là không còn quan trọng sản phẩm của anh chất lượng đến đâu, quan trọng nhất là khách hàng đánh giá dịch vụ của anh như thế nào. Bằng chứng là (đánh giá chủ quan thôi nhé) khóa học tiếng Anh của ESpeed dù chỉ là ăn theo, bắt chước các phương pháp khác, nhưng hiện tại đã có... 7 cơ sở ESpeed từ Bắc vào Nam!

Mặc dù có một số điều không như kỳ vọng, nhưng Duy vẫn phải công nhận ESpeed là một môi trường rất hay dành cho các bạn sinh viên năm nhất muốn trải nghiệm thực tế. Hôm trước Duy "bị" sale nên phải mua cốc trà chanh ủng hộ cho các ESpeed-er đang trong tuần thử thách đầu tiên. Bỗng dưng thấy vui! Thôi, bài viết dài rồi, Duy xin dừng gõ tại đây. Cảm ơn sự quan tâm của mọi người nhiều!

HỒI TƯỞNG QUÁ KHỨ

08/09/2015.

Xin chào! Hôm nay Hà Nội trời mưa to, ngại chả muốn đi học nên ở nhà design cái menu cho quán Rain Coffee. Xong rồi, giờ rảnh rỗi ngồi viết bài tâm sự với mọi người. Hì.

Như tiêu đề bài viết, nay mình sẽ nói về quá khứ "chả có gì đặc biệt để nói" của mình! Xem nào. Bắt đầu từ những năm cấp 2 nhé.


Trên là ảnh chụp hồi năm lớp 9, cách đây 6 năm rồi. Đã thấy mình đứng đâu chưa? Nếu để ý thì bạn sẽ thấy mình cắt lấy avatar từ ảnh này đấy!

Còn nhớ, hồi đó, mình thuộc dạng "học được" trong lớp (thuộc top 10), rất thích trêu (hay nói thẳng ra là đánh đi) thằng bạn đứng bên phải mình (tên Quốc Anh) và cũng bắt đầu biết thích một bạn hotgirl trong lớp (ngồi hàng đầu ấy, nhưng vì lý do an ninh nên tiện không nêu tên). Khá "tự hào" khi được mang biệt danh "Chính trực".

Ôn thi vào cấp 3 cũng khá vất vả (đi học thêm suốt tại trường gì đó quên tên ở đường Phan Bội Châu) nhưng rồi cũng được toại nguyện khi đỗ vào Trần Nguyên Hãn (cách nhà 500m nên toàn đi bộ, tiện).

Vào lớp 10, đang hưởng cảm giác "chiến thắng" nên chả để tâm mấy việc học hành, nên là... dính phát học lực trung bình (chưa bao giờ bị). Khá sốc. Sự kiện đáng nhớ nhất là dám cãi cô Linh chủ nhiệm vì bị ông Minh dạy hóa "trù". Hồi đó học tầng 2, phòng 10C6. À quên, kể từ đó biệt danh "Chính trực" được chuyển thành "Cán bộ"!

Lên 11B6... chả nhớ kỷ niệm gì để kể nhỉ. Thôi, bỏ qua. À, chỉ nhớ hình như mình là thằng đầu têu ra cái vụ copy phim đến lớp xem. Phim đầu tiên là con vẹt Rio gì đó...

Lên 12A6, học được vài tháng thì cùng mấy đứa bị điều sang lớp mới - 12A14. Sang lớp mới, không như bọn kia, mình ít khi về lớp cũ chơi. Còn nữa, hồi đó thích một bạn cùng tổ, không xinh lắm, nhưng được cái khi make-up lên trông đúng gu mình thích (con gái toàn thế không à).

Năm "tử" rồi, cũng biết đại học nó "quan trọng" như thế nào nên khá ý thức việc học. Xác định thi A1 nên tập trung học thêm toán - lý - anh. Toán thì học cô Hằng ở đường Ngô Gia Tự, cách nhà 6km. Lý thì học thầy Bằng ở đường Bạch Đằng, đâu được 1 tháng rồi cùng mấy đứa bạn (Trinh, Nga) thuê anh Tuấn về dạy tại nhà mình. Anh thì... (chả nhớ nữa).

Thi thử đại học chán, rồi cuối cùng cũng đến lúc chuẩn bị thi thật. Lo lắng lắm chứ. Thời tiết mùa hè thì nóng nực, nhưng cũng rất may được thi ngay tại sân nhà. Hồi đó thích CNTT nên quyết tâm thi khối A1 vào HV Công nghệ bưu chính viễn thông (điểm thi ở trường Hàng Hải). Nghe lời gia đình, thôi thì cũng nộp hồ sơ thi để "cọ xát", "cho biết" khối D trường Thương mại. Cuối cùng, thế quái nào vừa đủ 18,5 điểm đăng ký nguyện vọng 2 khoa KS-DL trường Thương mại, còn HVCNBCVT thì tạch thẳng cẳng không hối tiếc.

Thế là cuộc đời sang trang mới, từ "học sinh" nâng cấp lên thành "sinh viên". Nhanh thật, vèo phát giờ đã là sinh viên năm 3 rồi. Chưa cống hiến, đóng góp được gì cho Tổ quốc cả! Haiz... Hehe.

Đùa chút thôi, giờ phút này chưa làm được gì, hàng tháng vẫn phải xin trợ cấp từ gia đình, mình cũng cảm thấy lo lắng thường trực. Nhưng thôi, để một bài viết khác mình sẽ tâm sự điều này sau. Còn bài "Hồi tưởng quá khứ" này đến đây là hết. Cảm ơn sự theo dõi của mọi người nhiều!