10/09/2015.
Xin chào! Cho Duy hỏi "Bao nhiêu trong số các bạn chưa từng đứng trước đám đông và thuyết trình?", tiếp "Thế bao nhiêu trong số các bạn dù rất muốn đứng trên sân khấu nói được như diễn giả nhưng còn điều gì đó đang kìm hãm bạn lại?". OK, trong bài viết này, Duy và các bạn sẽ cùng nhau thảo luận về một chủ đề mang tên "Tâm lý thuyết trình"!
Xin chào! Cho Duy hỏi "Bao nhiêu trong số các bạn chưa từng đứng trước đám đông và thuyết trình?", tiếp "Thế bao nhiêu trong số các bạn dù rất muốn đứng trên sân khấu nói được như diễn giả nhưng còn điều gì đó đang kìm hãm bạn lại?". OK, trong bài viết này, Duy và các bạn sẽ cùng nhau thảo luận về một chủ đề mang tên "Tâm lý thuyết trình"!

Theo Wikipedia:
Chúng ta sẽ cùng nhau làm rõ 3 yếu tố "chú ý", "hiểu" và "nhớ" này. Nhưng trước hết, điều Duy đánh giá là quan trọng nhất, yếu tố nòng cốt quyết định chất lượng của một bài thuyết trình, đó chính là tâm thế của bạn. Khá nhiều bạn bè hỏi Duy "Êy, tại sao cậu có thể tự tin thế nhỉ?", "Cậu đi học ở đâu mà thuyết trình hay thế?", "Tại sao mình chuẩn bị rất kỹ mà lúc lên quên sạch là sao?"... Như Duy đã nói, tất cả nằm ở tâm thế mà bạn mang lên sân khấu!
(Ơ, ông này dài dòng, lan man vãi, tâm thế là tâm thế gì mới được?)
BÌNH TĨNH! Đó chính là tâm thế quyết định sự thành công của buổi thuyết trình. Khi bình tĩnh, bạn sẽ không bị dao động, ngại ngần trước ánh mắt của hàng chục (hàng trăm) người. Khi bình tĩnh, bạn có thể dễ dàng hồi tưởng lại những nội dung mình cần nói. Khi bình tĩnh, bạn sẽ biết cách ứng biến với hầu hết tình huống bất ngờ xảy ra. Khi bình tĩnh... Đấy, một loạt các tác dụng của sự "bình tĩnh". Bởi vậy, lời khuyên đầu tiên của Duy là, hãy thật sự bình tĩnh khi bước lên sân khấu!
Nhưng làm thế nào để giữ được sự bình tĩnh này? Theo quan điểm của Duy, việc hầu hết mọi người run sợ, choáng váng khi phải phát biểu trước đông người là tại vì họ "sợ bị đánh giá". Họ sợ nói không tốt, sợ đang nói thì quên, sợ ăn mặc xấu, sợ ông kia đang lườm mình, sợ người nghe đánh giá tiêu cực, chê bai này nọ, sợ... bị mất điểm trước cái bạn mình thích đang ngồi đằng kìa. Họ sợ đủ thứ! Duy biết, vì Duy cũng từng sợ hãi như vậy. Và thường chúng ta sợ những gì "trên" mình, giỏi hơn mình, nguy hiểm hơn mình. Bởi vậy, bí quyết giúp Duy luôn tự tin khi thuyết trình, đó là tự coi bản thân là lên trên hết, "mình là người giỏi nhất", "mình nắm quyền chủ động", rằng tất cả người đang ngồi nghe phía trước đều là "đàn em" của mình mà thôi.
Ý của Duy không phải là hãy coi thường khán giả, nhưng... Một người nhân viên trình bày dự án với ban giám đốc và một người giám đốc nói chuyện với toàn thể đội ngũ nhân viên, thử hỏi "Ai sẽ là người run?". Bởi vậy, để tạo được sự tự tin khi nói trước đám đông, hãy nói với một tâm thế "cao hơn" đám đông đó!
OK, quay trở lại 3 yếu tố "chú ý", "hiểu" và "nhớ" ban đầu. Nhưng mà hình như bài viết cũng dài rồi, thôi Duy nghĩ chúng ta nghỉ giải lao tại đây, hôm khác sẽ bàn luận tiếp nhé. Cảm ơn mọi người đã xem!
Diễn thuyết trước công chúng là nghệ thuật nói chuyện với một nhóm người theo một phương cách được chuẩn bị kỹ nhằm cung cấp thông tin, gây ảnh hưởng hoặc gây cười cho thính giả. Trong diễn thuyết, cũng giống bất cứ hình thức truyền thông nào khác, có năm yếu tố căn bản thường được biểu thị như sau, "ai đang nói điều gì với ai và đang sử dụng phương tiện nào để gây ra kết quả gì?"Còn Duy thì định nghĩa đơn giản chỉ là: "Nói sao cho đám đông chú ý, hiểu và nhớ điều bạn muốn nói". Hết!
Chúng ta sẽ cùng nhau làm rõ 3 yếu tố "chú ý", "hiểu" và "nhớ" này. Nhưng trước hết, điều Duy đánh giá là quan trọng nhất, yếu tố nòng cốt quyết định chất lượng của một bài thuyết trình, đó chính là tâm thế của bạn. Khá nhiều bạn bè hỏi Duy "Êy, tại sao cậu có thể tự tin thế nhỉ?", "Cậu đi học ở đâu mà thuyết trình hay thế?", "Tại sao mình chuẩn bị rất kỹ mà lúc lên quên sạch là sao?"... Như Duy đã nói, tất cả nằm ở tâm thế mà bạn mang lên sân khấu!
(Ơ, ông này dài dòng, lan man vãi, tâm thế là tâm thế gì mới được?)
BÌNH TĨNH! Đó chính là tâm thế quyết định sự thành công của buổi thuyết trình. Khi bình tĩnh, bạn sẽ không bị dao động, ngại ngần trước ánh mắt của hàng chục (hàng trăm) người. Khi bình tĩnh, bạn có thể dễ dàng hồi tưởng lại những nội dung mình cần nói. Khi bình tĩnh, bạn sẽ biết cách ứng biến với hầu hết tình huống bất ngờ xảy ra. Khi bình tĩnh... Đấy, một loạt các tác dụng của sự "bình tĩnh". Bởi vậy, lời khuyên đầu tiên của Duy là, hãy thật sự bình tĩnh khi bước lên sân khấu!
Nhưng làm thế nào để giữ được sự bình tĩnh này? Theo quan điểm của Duy, việc hầu hết mọi người run sợ, choáng váng khi phải phát biểu trước đông người là tại vì họ "sợ bị đánh giá". Họ sợ nói không tốt, sợ đang nói thì quên, sợ ăn mặc xấu, sợ ông kia đang lườm mình, sợ người nghe đánh giá tiêu cực, chê bai này nọ, sợ... bị mất điểm trước cái bạn mình thích đang ngồi đằng kìa. Họ sợ đủ thứ! Duy biết, vì Duy cũng từng sợ hãi như vậy. Và thường chúng ta sợ những gì "trên" mình, giỏi hơn mình, nguy hiểm hơn mình. Bởi vậy, bí quyết giúp Duy luôn tự tin khi thuyết trình, đó là tự coi bản thân là lên trên hết, "mình là người giỏi nhất", "mình nắm quyền chủ động", rằng tất cả người đang ngồi nghe phía trước đều là "đàn em" của mình mà thôi.
Ý của Duy không phải là hãy coi thường khán giả, nhưng... Một người nhân viên trình bày dự án với ban giám đốc và một người giám đốc nói chuyện với toàn thể đội ngũ nhân viên, thử hỏi "Ai sẽ là người run?". Bởi vậy, để tạo được sự tự tin khi nói trước đám đông, hãy nói với một tâm thế "cao hơn" đám đông đó!
OK, quay trở lại 3 yếu tố "chú ý", "hiểu" và "nhớ" ban đầu. Nhưng mà hình như bài viết cũng dài rồi, thôi Duy nghĩ chúng ta nghỉ giải lao tại đây, hôm khác sẽ bàn luận tiếp nhé. Cảm ơn mọi người đã xem!