Hiển thị các bài đăng có nhãn Tản mạn. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Tản mạn. Hiển thị tất cả bài đăng

THẾ MỚI LÀ KINH DOANH

06/01/2016.

Xin chào! Cũng lâu lâu rồi Duy mới viết blog. Vô tình đọc lại câu chuyện hài nói về cách thức làm ăn của giới kinh doanh, thấy thú vị và cũng rút ra được bài học khá "hay ho" nên lại chia sẻ lên đây. Câu chuyện thế này:


"Ông bố nói chuyện với cậu con trai sắp đến tuổi lấy vợ:
- Con à, bố đã chọn cho con người vợ tương lai.
- Không, con chỉ lấy người mình yêu thôi
- Nhưng vợ con là con gái của Bill Gates.
- À nếu vậy thì khác...

Ông bố đi gặp ngài tổng thống Bush:
- Con trai tôi muốn làm bộ trưởng bộ quốc phòng.
- Ông điên rồi, con trai ông là cái quái gì cơ chứ.
- Nó là con rể của Bill Gates.
- À nếu vậy thì khác...

Rồi ông bố đến gặp ngài Bill Gates:
- Con trai tôi muốn lấy con gái ngài làm vợ.
- Con gái ta chỉ lấy những kẻ xứng tầm thôi.
- Con trai tôi là bộ trưởng bộ quốc phòng đấy.
- À nếu vậy thì khác..."


LẠI CHUYỆN GIÁO DỤC

14/12/2015.

Xin chào! Tình cờ đọc được một status trên Facebook (của một thầy nào đó ở trường đại học Hoa Sen), Duy thấy tâm đắc quá nên muốn chia sẻ lên đây cùng mọi người bàn luận. Status đó nói lên quan điểm về cách thức giáo dục ở Việt Nam (mà Duy nghĩ chả cứ mỗi đất nước chúng ta đâu). Cụ thể nguyên văn của nó như sau:

Giáo dục không phải là dạy cho trẻ con biết thưởng thức Mozart để về nhà chửi nhau với bác hàng xóm đang nghe Ưng Hoàng Phúc. Người ta nói hậu hiện đại là phá vỡ các ranh giới, nhưng không phải để người ta mặc bà ba, quấn khăn rằn, ôm súng AK múa ba-lê. Đạo đức không phải là khúm núm rụt rè trước mặt thầy giáo hay không được chửi thề. Văn hoá cũng không phải là một mớ những bản sắc đầy tưởng tượng. Thách thức của giáo dục nằm ở chỗ làm sao cho người học biết chửi thề đúng chỗ, biết phân biệt giữa Facebook và đơn xin nghỉ việc, biết bàn luận về Mozart nhưng hiểu vì sao Đàm Vĩnh Hưng đắt show, biết ngất xỉu trước Bi Rain nhưng cũng để ở đầu giường một quyển sách về Einstein. Giáo dục không phải là dạy người ta cách loại trừ và phân biệt, mà dạy cách mở rộng tầm nhìn và trải nghiệm, dạy người ta biết đón nhận cuộc sống như một nguồn tư liệu vô tận.
Vâng, cách diễn đạt mộc mạc, bình dị nhưng đó quả thực là những lời nhận định vô cùng giá trị, hiểu biết sâu sắc về nền giáo dục nói chung hiện nay. Chắc hẳn bạn cũng đã hiểu hàm ý tác giả muốn nói ở đây. Người "có giáo dục" không chỉ đơn thuần là người "gi gỉ gì gi cái gì cũng biết" mà hơn cả đó là họ phải biết phân biệt cái đúng cái sai trước mỗi hoàn cảnh, trường hợp khác biệt và luôn tôn trọng góc nhìn, quan điểm của người khác vì họ hiểu rằng không ai giống nhau hoàn toàn về tính cách, sở trường, địa vị xuất thân hay những trải nghiệm đã có... Với khả năng đặt địa vị bản thân vào người khác để đánh giá sự việc, họ có thể tìm hiểu nguyên nhân tận gốc hay giải thích được những hiện tượng, vấn đề phức tạp mà nếu chỉ giữ khư khư những kinh nghiệm, kiến thức sẵn có thì có thể họ sẽ không bao giờ nhìn nhận ra được.

Có lẽ từ trước đến giờ chúng ta đã quá nặng nề về khối lượng kiến thức cần dung nạp vào trong cái đầu mà quên rằng cách sử dụng chúng, tư duy chúng như thế nào mới là điều quan trọng hơn cả. Thời đại ngày nay không thể tiếp tục tư duy theo kiểu "biết càng nhiều càng tốt", mà phải là "biết đủ và làm đúng". Qua ví dụ nhạc Mozart - Ưng Hoàng Phúc tác giả đã nêu, Duy liên tưởng tới thực trạng xã hội hiện nay không ít người có học vị chức quyền, nhưng chính vì thế họ luôn nghĩ mình tài giỏi hơn người, luôn đề cao quan điểm cá nhân của mình và coi thường tất cả ý kiến, góc nhìn khác. Khi tranh luận một chủ đề nào đó, họ thường có câu khinh miệt "Hừ, dân trí cũng chỉ đến thế mà thôi" những người có quan điểm trái ngược. Có những người họ làm những trò lố bịch nhưng luôn tự hào rằng mình "tư duy khác biệt", ai đó phản biện hay lên án sẽ bị cho là thiếu hiểu biết. Thiết nghĩ có khi nào đó là mặt trái của hiểu biết quá nhiều dẫn đến việc người ta tự cho phép mình "tự cao tự đại" chăng?

Qua đó, có thể thấy rằng giáo dục chính thống trong trường học chỉ giúp chúng ta tích lũy kiến thức mà thôi, còn việc vận dụng chúng ra sao, tư duy như thế nào cho phù hợp hoàn cảnh thì đòi hỏi mỗi người phải có những trải nghiệm thực tế. Bạn có giỏi thực sự hay không, xã hội sẽ có câu trả lời cho bạn, chỉ là sớm hay muộn thôi. Còn nói về quan điểm này nọ đúng hay sai, Duy chỉ tâm niệm một điều "Trên đời không có cái gì đúng hay sai hoàn toàn, tất cả chỉ là sự phù hợp". Trên đây là một chút tản mạn của Duy. Cảm ơn bạn đã chú ý theo dõi blog này!

QUẢNG CÁO CHO UBRAND

13/12/2015.

Xin chào! Đùa thôi chứ quảng cáo gì đâu, Duy có được trả phần trăm nào đâu mà rảnh quảng cáo miễn phí cho ai. Nhưng thực sự Duy rất trân trọng những người đã phát triển dự án UBrand - Mạng xã hội tri thức và Xây dựng thương hiệu cá nhân! Duy thực sự vui và (một chút) tự hào về bản thân vì đây chính là ý tưởng mà một thời Duy đã ấp ủ, và giờ nó đã được hiện thực hóa bởi TGM Corp.


Hình thức website đào tạo trực tuyến đã xuất hiện ở Việt Nam từ lâu. Đơn vị đầu tiên Duy biết đến đó là VietDelta (giờ thì họ chuyển thành Kyna.vn rồi). Đơn giản những website đó kết nối người muốn bán và người muốn mua kiến thức với nhau. Người bán kiến thức (trainer) sẽ được hỗ trợ trong việc thiết kế bài giảng một cách chuyên nghiệp (chủ yếu bằng video), sau đó được quảng bá thông tin khóa học trên website sao cho thu hút được học viên. Người mua kiến thức (trainee) đăng nhập bằng tài khoản trên website, tham gia một khóa học phù hợp (có miễn phí và trả phí) và được nhận chứng chỉ sau khi hoàn thành khóa học. UBrand cũng là một hệ thống như vậy và... còn hơn thế nữa!

UBrand chiếm được cảm tình của Duy ngay từ cái nhìn ban đầu. Giao diện rất đẹp, chuyên nghiệp và khoa học. Thường thì chúng ta rất ghét việc chờ đợi load trang web, nhưng trang chờ loading của UBrand thông minh ở chỗ cho xuất hiện ngẫu nhiên một câu nói trích dẫn nổi tiếng nào đó, khiến người xem suy ngẫm và không thấy nhàm chán nữa, thậm chí có khi... mong chờ được loading! Số lượng các khóa học vô cùng phong phú được chia theo các chủ đề, và người học có thể click chọn quan tâm chủ đề nào thì chủ đề ấy mới được hiển thị, tránh việc nhiều quá hóa loạn.

Hệ thống thanh toán của UBrand được tính bằng Xu, có thể dễ dàng nạp bằng đa dạng hình thức. Các khóa học hầu hết có mức giá khá nhẹ nhàng, thậm chí chỉ 1 Xu (tất nhiên cũng có khóa lên tới 7000 Xu). Không những vậy, UBrand còn tạo hình thức như đang chơi game, các trainee sẽ thi đua với nhau, hoàn thành các nhiệm vụ và đạt Xu tích lũy. Duy biết sẽ có người nghi ngờ "Rẻ thế chắc chất lượng chẳng ra gì, hoặc chỉ là mồi câu cho khóa đắt tiền hơn thôi". Cá nhân Duy tin cả một đội ngũ TGM giàu IQ như vậy sẽ không để cho khách hàng mất tín nhiệm, coi thường giá trị của UBrand chỉ vì số tiền thu lợi cỏn con đó. Tất nhiên cái gì cũng có cái giá tương xứng, đầu tư ít thì nhận lại ít, đó là quy luật cuộc sống thôi. Nhưng chúng ta có thể kỳ vọng rằng tất cả các khóa học trên UBrand sẽ không làm học viên thất vọng.

Điều đặc biệt hơn cả đó là trong hồ sơ của từng trainee có phần đánh giá Kỹ năng theo % (phần trăm). Mỗi khóa học sẽ được gán với một vài kỹ năng liên quan nhất định (chinh phục đám đông, ra quyết định, nhân sự, thương hiệu, làm việc nhóm...), khi hoàn thành một khóa học nào đó đồng nghĩa việc trainee sẽ gia tăng % kỹ năng tương ứng trong hồ sơ của mình. Và đó chính là cơ sở để các nhà tuyển dụng chú ý tới bạn. Như trong video giới thiệu, UBrand còn là nơi tìm kiếm nhân lực chất lượng của các nhà tuyển dụng. Bên cạnh đó, quá trình học tập của bạn trên UBrand sẽ được đánh giá dựa trên các cấp bậc. Có thể hiểu cấp bậc càng cao chứng tỏ giá trị của bạn càng lớn (do hoàn thành nhiều khóa học) và từ đó gây sự chú ý tới các nhà tuyển dụng nhiều hơn.

Dường như UBrand đang tiến hành công cuộc thay đổi khái niệm "đào tạo" và "đơn xin việc" ở Việt Nam. Hiện tại vẫn đang trong quá trình Beta (thử nghiệm) nhưng UBrand đã nhận được rất nhiều lời khen ngợi, góp ý tích cực từ phía cộng đồng mạng. Quả thực, nếu chiến lược đúng đắn và không ngừng hoàn thiện sản phẩm, UBrand sẽ thay đổi tư duy nền giáo dục còn nhiều bất cập hiện nay. Thôi, bài "quảng cáo" trá hình dài rồi, hì. Cảm ơn bạn đã dành thời gian đọc bài viết!

XU HƯỚNG AFFILIATE

29/11/2015.

Xin chào! Hôm qua Duy mới tham gia buổi hội thảo Internet Startup của anh Nguyễn Trọng Thơ (CEO iNET) có khá nhiều thứ hay. Đáng nhẽ hôm nay nên tập trung ôn thi cơ (mai thi môn Đường lối rồi) nhưng có một thứ Duy rất nóng lòng chia sẻ luôn, không thì cũng chả tập trung làm gì được. Đó là mô hình Affiliate Marketing.


Hiểu một cách đơn giản, Affiliate Marketing (tiếp thị liên kết) là mô hình kinh doanh bằng cách sử dụng cộng tác viên. Người làm Affiliate giới thiệu khách hàng cho người bán và được hưởng hoa hồng trên mỗi hành động của khách hàng. Affiliate Marketing được biết đến từ năm 1996 khi Amazon trả hoa hồng cho các chương trình liên kết thông qua lưu lượng truy cập.

Về nguyên tắc, công việc của người làm Affiliate chỉ đơn giản là chọn sản phẩm trên website của nhà cung cấp, lấy đường link giới thiệu và mang đi quảng bá đến những khách hàng có nhu cầu. Khi khách hàng bỏ tiền ra mua sản phẩm đó thì Affiliate sẽ được hưởng hoa hồng trên kết quả đạt được.

Những đối tượng tham gia Affiliate Marketing:
  • Người có sản phẩm (Vendor hoặc Advertiser): Người có sản phẩm cần phải quảng bá sản phẩm của họ đến với nhiều người. Nếu tự mình đi bán thì số lượng bán được sẽ ít, hiệu quả không cao. Để tăng hiệu quả bán hàng, họ sử dụng mạng lưới các cộng tác viên (Affiliate hoặc Publisher) chấp nhận trích 1 phần lợi nhuận để trả hoa hồng khi ai đó bán được hàng.
  • Cộng tác viên (Affiliate hoặc Publisher): Cộng tác viên là những người trực tiếp mang sản phẩm đi bán, hoặc dẫn khách hàng đến để mua sản phẩm. Họ thường dùng website của mình để quảng bá nhiều sản phẩm. Cứ mỗi khách hàng từ website của cộng tác viên bấm vào link sang website của người có sản phẩm để mua hàng thì Affiliate sẽ được hưởng hoa hồng.
  • Mạng tiếp thị (Market Place hoặc Affiiliate Network): Là nơi trung gian, gặp gỡ giữa Affiliate và Vendor. Affiliate Network đóng vai trò cung cấp nền tảng kỹ thuật như link quảng bá, banner, theo dõi và đánh giá hiệu quả của việc tiếp thị, giải quyết tranh chấp, thu tiền và thanh toán hoa hồng.
Từ 3 đối tượng chính này, hình thành 3 mô hình Affiliate Marketing khác nhau:
  • Trực tiếp giữa Vendor và Affiliate: Bên cạnh thông tin đầy đủ của các sản phẩm, website của Vendor còn tích hợp sẵn hệ thống đăng ký Affiliate. Khi bán được sản phẩm thông qua link của một Affiliate, người đó sẽ được Vendor trích phần trăm như cam kết (30 - 80%).
  • Gián tiếp qua Affiliate Network: Các Vendor đăng thông tin sản phẩm lên các trang trung gian đã tích hợp hệ thống Affiliate này. Đây là các trang uy tín với những điều khoản cam kết để đảm bảo quyền lợi đôi bên. Một số Affiliate Network nổi tiếng trên thế giới: Clickbank, Amazon, Google Adnetwork, Ebay, Agoda.
  • Làm đối tác của "ông lớn": Đó là các trang thương mại điện tử nổi tiếng bởi được chi ngân sách quảng cáo khủng (như Lazada, Tiki, Vatgia...). Vai trò của Vendor đơn giản là cung cấp sản phẩm, còn bán như thế nào và quản lý Affiliate ra sao sẽ do các website thương mại đó. Tổng doanh thu sẽ đưa về "ông lớn", sau đó trả lại tiền vốn cho Vendor và trích phần trăm cho Affiliate như cam kết.
Có thể thấy, mỗi mô hình đều có ưu điểm riêng. Quan trọng bạn xác định mục tiêu và định hướng kinh doanh của mình là gì để lựa chọn cách thức phù hợp nhất.

Các phương thức Affiliate Marketing:
- Paid per Click: Nhận hoa hồng khi ai đó nhấp chuột vào quảng cáo.
- Paid per Action: Nhận hoa hồng dựa trên thao tác: điền form, đăng ký thành viên...
- Paid per Sale: Nhận hoa hồng khi đơn đặt hàng được giao dịch thành công.

Tại sao Affiliate Marketing lại là một xu hướng?

...

Trên đây là những hiểu biết của Duy về mô hình Affiliate - tiếp thị liên kết. Rất mong nhận được những ý kiến đóng góp của mọi người. Cảm ơn đã dành thời gian quan tâm bài viết!

MÌNH CÓ BIẾT VỀ BNI

18/11/2015.

Xin chào! Gần đây Duy hay đi gặp mấy anh chị đang làm kinh doanh, đâu cũng thấy nhắc đến ai đó đang tham gia BNI này nọ. Tò mò quá, chưa biết BNI là cái gì mà sao nghe hoành tráng thế, ai tham gia tổ chức này chắc hẳn phải "nguy hiểm" lắm đây. Thế là sau khi nhờ bác Google, Duy đã hiểu được phần nào về mô hình ưu việt này. Xin chia sẻ với các bạn trong bài viết hôm nay.


Theo lời giới thiệu trên trang chủ BNI Việt Nam:
BNI là một môi trường mang tính tích cực, hỗ trợ và có hệ thống dành cho việc phát triển và trao đổi các cơ hội kinh doanh có chất lượng. Để làm được điều này, BNI giúp bạn tạo dựng các mối quan hệ cá nhân với rất nhiều những doanh nhân thành công.
Dưới hình thức nhượng quyền, một người tên Hồ Quang Minh đã đưa BNI (Business Network International) về Việt Nam từ năm 2010. Hiện BNI đã có mặt tại 56 quốc gia với hơn 150.000 hội viên là các chủ doanh nghiệp.

BNI hoạt động theo mô hình các chi hội (chapter), mỗi chapter có từ 25 đến 72 hội viên đến từ nhiều ngành nghề khác nhau. Hoạt động của các hội viên là giao lưu, đào tạo, kết nối hàng tuần thông qua các buổi hội thảo. Mục tiêu của BNI là giúp các doanh nghiệp có cơ hội gia tăng doanh thu từ việc bán chéo các sản phẩm, dịch vụ giữa các hội viên trong cùng một chapter, đồng thời từ các mối quan hệ khác của hội viên.

Kể từ khi du nhập vào Việt Nam, BNI đã thu hút rất nhanh các doanh nghiệp tham gia vì sự mới lạ của mô hình, đó là mở rộng kinh doanh thông qua việc kết nối và mở rộng mối quan hệ cá nhân. Tuy nhiên, BNI cũng gặp rào cản rất lớn khi đặt ra các yêu cầu cam kết đối với hội viên. Ví dụ như chỉ được vắng mặt 3 buổi họp (nếu không sẽ bị loại khỏi chapter và không hoàn lại phí), cam kết về việc giới thiệu cơ hội kinh doanh cho các hội viên khác, hay phát triển thêm hội viên mới...

Điều này là giá trị cốt lõi của BNI nhưng đây cũng chính là vấn đề của một số doanh nghiệp khi không thể giới thiệu đủ chỉ tiêu như đã cam kết và bị đánh giá không tích cực. Doanh nghiệp tham gia sẽ phải giải quyết thêm bài toán cơ hội kinh doanh cho các hội viên khác thuộc chapter, thay vì chỉ cần tập trung phát triển cơ hội kinh doanh của mình.

Về bản chất, BNI Việt Nam là một tổ chức kinh doanh dưới hình thức nhượng quyền BNI của Mỹ, doanh thu chủ yếu thông qua việc mở rộng mạng lưới và thu phí từ những hội viên tham gia. Sự khác biệt lớn giữa BNI và các hiệp hội doanh nghiệp khác, đó là BNI là mô hình dành cho các doanh nghiệp vừa và nhỏ cùng tham gia nhưng không đụng ngành nghề (do đó sẽ không có sự cạnh tranh), bên cạnh đó BNI còn có hệ thống đánh giá hiệu quả hoạt động giữa các hội viên, nếu không thực hiện đúng cam kết thì sẽ bị loại.

Vấn đề còn tồn đọng

Có thể nói BNI là một sân chơi tốn kém. Các hội viên tham gia BNI Việt Nam sẽ phải đóng phí 6.600.000đ/năm, bên cạnh đó còn có các khoản chi khác như phí họp hàng tuần 100.000đ/buổi, phí tổ chức event, đào tạo... Như vậy có thể thấy doanh thu mang lại trước hết là cho BNI Việt Nam là không hề nhỏ.

Một điều không hợp lý là khi gia nhập BNI, hội viên chưa nhận được lợi ích gì thì đã phải đóng tiền, và nếu không làm đúng các cam kết thì sẽ bị loại khỏi chapter (đồng thời mất khoản phí đã đóng). BNI giải thích rằng luật này đặt ra là cách để động viên các hội viên thực hiện đủ chỉ tiêu để không bị thiệt thòi, tuy nhiên người ngoài nhìn vào sẽ nói đó là cái cớ để BNI thu phí thành viên.

BNI chỉ cung cấp một sân chơi có phí, giúp các hội viên tham gia có cơ hội giao lưu với các doanh nghiệp khác, qua đó sẽ mở rộng mối quan hệ, tăng thêm cơ hội kinh doanh. Tức là BNI không có chính sách hỗ trợ hay tạo ra lợi ích trực tiếp qua lại với các doanh nghiệp mà chủ yếu tập trung vào vấn đề kết nối. Bên cạnh đó, ngoài số liệu do BNI cung cấp thì chưa có một nghiên cứu chính thức nào về tính hiệu quả của việc kết nối này. Ví dụ như đã có bao nhiêu hợp đồng được ký kết giữa các thành viên? Tổng giá trị các hợp đồng là bao nhiêu? Vai trò của BNI khi các hợp đồng có sự cố là như thế nào? Mức phí 6.600.000đ/năm của các hội viên được sử dụng vào đâu?...

Tất nhiên, không thể phủ nhận những lợi ích tích cực mà BNI mang lại cho cộng đồng doanh nghiệp vừa và nhỏ, tuy nhiên ở thời điểm hiện tại BNI vẫn là sân chơi không phải dành cho tất cả. Các doanh nghiệp khi tham gia sẽ phải cân nhắc giữa một bên là hiệu quả thực tế, lợi nhuận đạt được nhằm duy trì chi phí sống còn cho doanh nghiệp và bên kia là việc tham gia một cộng đồng để thu được những lợi ích chưa thực sự rõ ràng thông qua những "lời giới thiệu kinh doanh". Trên đây là những hiểu biết, ý kiến Duy rất tâm đắc (có tham khảo trên mạng) chia sẻ lên đây để mọi người cùng bàn luận. Cảm ơn đã đọc bài viết này của Duy!

CÂU CHUYỆN TEEN TITANS

16/11/2015.

Xin chào! Thực ra đầu tiên Duy định nói về "đội hình trong mơ" Duy đang tìm kiếm cơ, nhưng chợt nhớ có bộ phim hoạt hình Teen Titans với 5 nhân vật chính có khá nhiều điểm tương đồng trong ý Duy muốn nói. Bởi vậy, bài này Duy sẽ nói về các "thành viên trong mơ" của mình thông qua việc tản mạn về bộ phim này.


Cơ sở hoạt động của nhóm là Titans Tower, một cấu trúc lớn hình chữ T có sự kết hợp của khu nhà ở, trung tâm chỉ huy, cơ sở đào tạo/tập luyện và nhà chứa máy bay/xe. Nằm trên một hòn đảo ngoài khơi bờ biển phía Tây của Hoa Kỳ từ một vị trí hư cấu chưa bao giờ được gọi tên trong các tập phim (mặc dù về mặt địa lý nó có vẻ là dựa trên San Francisco), nhưng được xác định là "Jump City" trong loạt truyện tranh Teen Titans Go.

Loạt phim xoay xung quanh các thành viên chính trong nhóm là Robin (trưởng nhóm), Beastboy, Starfire, Raven and Cyborg. Là một loạt phim hoạt hình hành động, Teen Titans cũng tập trung vào các nhân vật chính. Không chỉ kể về cuộc đấu tranh chống lại các thế lực bóng tối với vai trò là siêu anh hùng thiếu niên, bộ phim còn thể hiện đậm nét ý nghĩa của tình bạn cũng như những suy nghĩ, tính cách và hạn chế của họ.

Robin (Thủ lĩnh)

Là thủ lĩnh của nhóm anh hùng thiếu niên 5 người. Cậu không có năng lực đặc biệt nào cả mà chỉ có một trình độ võ thuật rất giỏi, được trang bị "tận răng" các thiết bị phụ trợ như dây móc leo tường, phi tiêu, mô-tô (bạn nào coi Batman rồi biết liền) cộng với sự phản xạ nhanh nhạy và cơ thể dẻo dai. Robin là người quyết đoán và thường đưa ra các ý kiến giúp toàn đội chiến thắng bọn tội phạm. Nhược điểm: bình tĩnh trong chiến trận nhưng rất háo thắng khi chơi bài.

Starfire (Công chúa ngoài hành tinh)

Do một cuộc đảo chính ở quê hương, Starfire phải rời bỏ hành tinh của mình để lánh nạn và cô đã lạc đến trái đất, sau đó cô gia nhập nhóm Titans. Với năng lực bay lượn và phóng những quả cầu năng lượng, Star là một cô gái mạnh mẽ hơn dáng vẻ yếu đuối bên ngoài của mình rất nhiều. Vì là người ngoài hành tinh nên cô thường có những lỗi lầm kỳ quặc trong việc ăn uống. Cô luôn là linh hồn của nhóm với vẻ yêu đời và lạc quan của mình.

Cyborg (Một nửa con người)

Vốn là một vận động viên thể thao xuất sắc nhưng sau một tai nạn thảm khốc, Cy phải nằm liệt giường và không bao giờ có thể cử động được nữa. Bố của Cy, một nhà khoa học vì quá thương con (và cũng vì muốn thí nghiệm) nên đã quyết định thay thế khoảng một nửa cơ thể của cậu bằng các linh kiện máy móc. Kết quả là: Cy hoạt động trở lại với sức mạnh gấp trăm lần hồi trước tai nạn và có thêm khẩu súng canon siêu thanh trên cách tay. Với năng lực và bản tính đơn giản mà tốt bụng, cậu luôn là người xông pha đầu tiên trong các cuộc chiến.

Beastboy (Kẻ hóa thú)

Cũng như Cyborg, Beastboy có được năng lực của mình là hóa thành bất cứ con thú nào sau một tai nạn. Trong một chuyến đi Châu phi với cha mẹ mình (hai bác sĩ), cậu bị một con khỉ mang một căn bệnh lạ tấn công và cắn trúng. Bố của Beastboy vì nóng lòng cứu con mình nên khi chế vắc-xin đã phạm một lỗi nhỏ gây ra một chuỗi đột biến trong ADN của con trai mình khiến da cậu chuyển qua màu xanh lá và có năng lực như trên đã nói. Là người trẻ nhất trong nhóm, cậu thường xuyên gây ra các trò đùa và không phải lúc nào toàn đội đều hưởng ứng (nhất là Raven).

Raven (Cô gái không cảm xúc)

Đây là một nhân vật có quá khứ và hiện tại đau khổ nhất trong bộ phim. Cô là con gái của một tên quái nhân chuyên đi cưỡng hiếp phụ nữ để sinh ra những đứa con mang năng lực cực mạnh nhằm phục vụ cho mưu đồ thống trị ngân hà của hắn. Mẹ của Raven cũng là một trong các nạn nhân của hắn, về sau bà đã hy sinh mạng sống con mình để cứu con gái. Về phần Raven cũng không tốt hơn, một phần linh hồn và tâm trí của cô thuộc quyền điều khiển của cha mình. Cô không bao giờ dám bày tỏ cảm xúc thật của mình nhằm kiềm nén phần linh hồn của người cha quỹ dữ bên trong cô. Bởi vì khi cảm xúc của cô dâng cao cũng sẽ là cơ hội để hắn vùng lên nắm quyền kiểm soát toàn bộ tâm trí cô và dùng sức mạnh khủng khiếp của hắn để tiêu diệt mọi thứ.

Trong các tập đầu, Raven luôn tỏ vẻ lạnh lùng với cả nhóm và thường xuyên tách riêng ra với những người khác, đặc biệt là với Beastboy và những trò đùa của cậu. Nhưng về sau, nhờ các bạn mà Raven đôi khi cũng có thể biểu lộ cảm xúc của mình. Cô có khả năng di chuyển đồ vật bằng ý nghĩ và nâng chính mình. Thực ra đó không phải là năng lực thật sự của Raven. Là con gái của Trigon, cô có khả năng tạo ra lỗ đen và hút tất cả vào bên trong nhưng cô không bao giờ sử dụng nó vì nỗi sợ hãi người cha của mình.

Thì đó, trên đây Duy đã tổng hợp về khả năng, sức mạnh và tính cách của từng nhân vật trong Teen Titans (thực ra 90% Duy copy từ trên mạng thôi, nhưng điều đó không quan trọng lắm đúng không bạn, hì). Qua các nhân vật đó, Duy muốn hình dung một team "trong mơ" của mình.
  • Một người thân thiện, lạc quan, luôn đồng cảm, thể hiện sự quan tâm đến người khác và biết khơi dậy động lực cho mọi người (như Starfire).
  • Một người tốt bụng, chân thành, suy nghĩ đơn giản hóa mọi vấn đề và luôn sẵn sàng là người tiên phong trong mọi hành động (như Cyborg).
  • Một người dù tính cách hơi trẻ con nhưng nguồn ý tưởng vô cùng phong phú, đồng thời là hoạt náo viên, luôn tạo tiếng cười trong không khí làm việc (như Beastboy).
  • Một người thực tế, điềm tĩnh, sống nội tâm, ít khi thể hiện cái tôi của mình nhưng lại là người suy nghĩ sâu sắc nhất, vì luôn giữ được bình tĩnh nên rất chín chắn khi đưa ra quyết định (như Raven).
  • Và cuối cùng, một người bình thường, không có năng lực gì nổi trội nhất định nhưng với tầm nhìn bao quát, tài xử trí khôn khéo, hiểu rõ điểm mạnh yếu từng người, quyết đoán trong hành động và luôn tạo niềm tin cho đồng đội sẽ giúp cả team đạt được tầm nhìn, mục tiêu đã đề ra (như Robin).
Bạn nghĩ sao, theo bạn 5 người như vậy đã đủ tạo nên một team vững mạnh chưa? Góp ý xây dựng cho Duy nhé. Tất nhiên, chính vì mỗi người có một thế mạnh và tính cách khác nhau nên đôi khi mâu thuẫn, bất đồng quan điểm là điều không tránh khỏi. Nhưng luôn luôn đúng "mâu thuẫn là tiền đề của sự phát triển", sau khi giải quyết được các vấn đề đó, các thành viên trong team sẽ thấu hiểu nhau hơn và tạo nên một team "điên cuồng" hơn. Thôi, lan man vậy đủ rồi. Cảm ơn bạn đã quan tâm blog của Duy!

TPP, MỪNG HAY LO?

11/10/2015.

Xin chào! 6 ngày trước (tức 5/10/2015) Việt Nam ta đã chính thức ký hiệp định TPP. Tham gia TPP Việt Nam có những cơ hội và thách thức gì, mời các bạn Google! Còn ở bài viết này, đứng trên góc độ là người trẻ có ý chí khởi nghiệp, Duy muốn chia sẻ điều bấy lâu nay luôn trăn trở "Tham gia TPP, start-up nên mừng hay lo đây?".


Trước tiên, dành cho những ai chưa kịp tìm hiểu, Duy xin nêu lại cái định nghĩa TPP:
TPP, viết tắt của từ Trans-Pacific Strategic Economic Partnership Agreement (Hiệp định đối tác kinh tế xuyên Thái Bình Dương), là một hiệp định, thỏa thuận thương mại tự do giữa 12 quốc gia với mục đích hội nhập nền kinh tế khu vực Châu Á – Thái Bình Dương.
Phân tích các khó khăn, thách thức trước nhé.

(1) Giảm thuế quan hàng hóa từ các nước đối tác TPP
Thứ nhất, giảm thuế quan khiến nhà nước ta bị giảm nguồn thu ngân sách từ thuế xuất nhập khẩu (nhưng cái này Duy chưa quan tâm lắm). Thứ hai, số lượng hàng hóa nhập khẩu vào Việt Nam từ các nước TPP sẽ không ngừng gia tăng với giá cả cạnh tranh. Khi chưa tham gia TPP, tính cạnh tranh thị trường nội địa đã đủ khốc liệt rồi, bây giờ lại còn cả các công ty nước ngoài "xông" vào nữa chắc... Nhất là khi năng lực, trình độ của các nước phát triển hơn chúng ta nhiều. Cảm thấy lo!

(2) Mở cửa thị trường dịch vụ
Sự "tung hoành" mạnh mẽ và tự do hơn của các nhà cung cấp dịch vụ có tiềm lực lớn, có kinh nghiệm, ưu thế mọi mặt sẽ khiến các doanh nghiệp cung cấp dịch vụ ở Việt Nam gặp rất nhiều khó khăn, bất lợi. Đây có lẽ là sự sàng lọc vô cùng "nghiệt ngã" đối với các doanh nghiệp nhỏ còn nhiều yếu kém. Nhưng dù sao, cạnh tranh là động lực chính để các doanh nghiệp không ngừng đổi mới và nâng cao sản phẩm của mình.

(3) Yêu cầu cao về môi trường làm việc
Tham gia sân chơi quốc tế, kinh doanh sản xuất bất kể sản phẩm nào doanh nghiệp luôn phải đề cao yếu tố phát triển bền vững và quyền con người được ưu tiên hàng đầu. Bởi vậy, để bắt kịp tốc độ phát triển của các nước đối tác TPP, các doanh nghiệp Việt Nam phải tuân thủ các quy định về môi trường, lao động ngày càng nghiêm ngặt, chặt chẽ.

(4) Yêu cầu cao về quyền sở hữu trí tuệ
Các nước phát triển (đặc biệt là Mỹ với mong muốn đạt được TRIPS) khá cứng rắn trong việc bảo hộ quyền sở hữu trí tuệ. Trong khi đó, thực trạng "truyền thống" ở Việt Nam là các quy định pháp luật về sở hữu trí tuệ còn thiếu hiệu quả, do đó doanh nghiệp Việt Nam đa phần là vi phạm bản quyền (mở máy tính ra thì biết, ví dụ thế). Điều này sẽ khiến nhiều doanh nghiệp gặp khó khăn khi phải bỏ tiền ra mua những sản phẩm mà trước đây vẫn dùng "chùa". Tuy nhiên nhìn vào mặt tích cực, đây lại là động lực thúc đẩy sự sáng tạo, phát triển ý tưởng mới ở Việt Nam và thu hút đầu tư công nghệ cao, làm cơ sở cho quá trình hiện đại hóa.

Tham gia vào một sân chơi lớn hơn, cả chính phủ và doanh nghiệp Việt Nam sẽ phải đối đầu với không ít thách thức. Điều đó đòi hỏi từng doanh nghiệp phải tự thích nghi, điều chỉnh, nâng cao khả năng cạnh tranh của mình nếu như không muốn bị "out" sớm. Tất nhiên cái gì cũng có 2 mặt của nó, bên cạnh những thách thức kể trên, chúng ta cũng không thể không nhắc đến những lợi thế của Việt Nam mà doanh nghiệp có thể khai thác, tận dụng cơ hội. Cơ hội gì thì mỗi người có một góc nhìn, Duy sẽ không nói ở đây vì sợ lại "nói trước bước không qua" (cười). Thôi Duy tạm dừng tại đây. Cảm ơn bạn đã dành thời gian đọc bài viết này.

CẦN GÌ ĐỂ LÀM VIDEO?

01/10/2015.

Xin chào! Bài viết này Duy sẽ chia sẻ về việc "Làm sao để chỉnh sửa và biên tập video?". Và đây chỉ là hiểu biết cá nhân (còn khá hạn hẹp) nên Duy rất vui nếu được nhận những lời góp ý (tất nhiên là mang tính xây dựng nha) của các bạn.


Ý tưởng "làm video" nảy ra khi Duy đang nghĩ về chiến lược marketing cho quán Rain Coffee (đã có một bài Duy chia sẻ rồi đấy). Có thể dự đoán trong tương lai không xa, video marketing sẽ trở thành một công cụ "bắt buộc" trong việc quảng bá thương hiệu và sản phẩm của các công ty dù lớn hay nhỏ (thậm chí là cá nhân kinh doanh đơn lẻ). Bởi vậy, sẽ là quá muộn nếu khi thị trường "nhen nhóm" xu hướng làm video rồi mình mới bắt đầu tìm hiểu nó là gì và làm như thế nào. Và đó cũng là lý do Duy viết bài tản mạn này để chúng ta cùng nhau "từ từ" tìm hiểu. Ok, bắt đầu nào!

Đầu tiên chúng ta cần biết làm video là video gì. Theo Duy có 2 thể loại, đó là "tự quay" và "hoạt hình". Nếu muốn tự dựng một đoạn phim hoạt hình, bạn cần biết sử dụng (nên thành thạo) một phần mềm thiết kế hình ảnh và một phần mềm tạo hiệu ứng chuyển động. Cái này thì Duy chưa nghịch bao giờ nên chả có gì để chia sẻ với bà con cả! Còn nếu muốn tự quay thì bạn cần đầu tư một máy quay du lịch hoặc bán chuyên, hoặc chưa có điều kiện thì mượn tạm smartphone của thằng bạn cũng được. Một số kỹ thuật quay video cơ bản bạn cần biết:
1) Cỡ cảnh: viễn cảnh, toàn cảnh, trung cảnh, cận cảnh, đặc tả, cảnh đôi, qua vai
2) Góc quay: ngang, cao, thấp, nghiêng
3) Động tác: lia (ngang/ dọc), trượt hoặc zoom
4) Ánh sáng: ngoại cảnh, nội cảnh
5) Khuôn hình: 1/3, vùng nhìn...
Và còn rất nhiều kỹ thuật quay khác nữa, nhưng chắc chúng ta đều từng nghe đến Google chứ nhỉ!

Tiếp theo, để tạo ra tác phẩm "để đời", chúng ta cần xử lý hậu kỳ cho các đoạn video đã quay đó. Bàn luận về chủ đề này, chúng ta không thể không nhắc đến 2 "ông tổ" đó là Adobe After Effects và Sony Vegas (hoặc nếu bạn nào là fan ruột của Adobe có thể tìm hiểu Adobe Premiere).

(Giao diện Adobe After Effects)

Đây là những phần mềm chuyên nghiệp hàng đầu trong việc xử lý video, nhưng chính bởi vậy nên chúng khá "đồ sộ" và đòi hỏi bạn phải đầu tư một máy tính cấu hình thật khủng mới chịu được nhiệt bọn này! Thế nên là... Duy mới chỉ xem các giáo trình hướng dẫn thôi chứ chưa có cơ hội được vọc trực tiếp các phần mềm này. Hiu hiu! Nhưng không sao, chúng ta cùng tìm hiểu xem bọn chúng làm được gì mà được ca tụng ghê thế, nha.

(Giao diện Sony Vegas)

Theo bạn thì giữa AE và SV, cái nào dùng "sướng" hơn? Sau một hồi tìm hiểu trên các diễn đàn thì Duy kết luận rằng... không có so sánh gì hết á! Đơn giản vì mỗi thằng được lập trình ra để phụ trách 2 mảng khác nhau. Với nguồn plugin, hiệu ứng FX, đối tượng 3D khổng lồ (vừa free vừa paid), AE phụ trách việc tạo hiệu ứng chuyển động, màu sắc, ánh sáng, camera... vô cùng chuyên nghiệp, giúp bạn tạo nên một sản phẩm không kém gì Hollywood! Trong khi đó, với giao diện trực quan, hỗ trợ plugin phong phú, không chỉ xử lý video mà còn cả audio..., SV chứng tỏ là phần mềm hàng đầu trong việc biên tập video.

Tóm lại, vì cả hai đều là "con cưng" của hai hãng nổi tiếng nên chúng được "chăm chút" rất kỹ lưỡng, mỗi phần mềm đều có điểm ưu việt riêng của nó. Đến đây, Duy và các bạn đã có cái nhìn cơ bản về việc tạo một video marketing. Việc của chúng ta bây giờ là đầu tư một bộ PC cấu hình thật "khủng" và bắt đầu mày mò thôi. Hì. Cảm ơn bạn đã quan tâm bài viết!

ĐIỀU ĐÓ KHÔNG QUAN TRỌNG

26/09/2015.

Xin chào! Mở đầu bài viết này, Duy muốn hỏi bạn "Điều gì là quan trọng đối với bạn?", "Bạn tập trung cho các điều cho là quan trọng đó như thế nào?" và "Điều gì xảy ra nếu bạn cho những thứ tiêu cực hoặc không đáng vào danh sách quan trọng của mình?". Hôm nay, Duy sẽ chia sẻ một câu "thần chú" đầy sức mạnh đã giúp Duy vượt qua dễ dàng mọi khó khăn lớn nhỏ trong cuộc sống.


Ngắn gọn thôi, câu thần chú đó là "Tiêu đề bài viết"! Hì, đùa thôi, nhưng bạn hiểu mà:
Điều đó KHÔNG quan trọng!

Vậy điều đó là điều gì?

Đó là những thử thách, biến cố, khó khăn nhỏ nhặt, tầm phào (hay vẫn nằm trong sức chịu đựng của bạn) như nhà mất điện, ngã xe, muộn học, tắc đường, quên đồ, bị... ăn chửi không lý do. Đó cũng là những thứ có tác động tiêu cực đến suy nghĩ và hành động của bạn, ví dụ như áp lực công việc, sự hiểu lầm, ghen tị, nói xấu, ném đá giấu tay, bất đồng quan điểm...

Cứ mỗi lần nhận ra mình đang rơi vào tình trạng có thể dẫn đến suy nghĩ tiêu cực, Duy đều tự nói trong đầu "Điều đó không quan trọng". Bản chất sức mạnh của câu nói này nằm ở Luật hấp dẫn, rằng bạn sẽ hút những thứ bạn quan tâm đến (bất kể đó là điều tiêu cực hay tích cực). Cơ chế hoạt động của não bộ đó là bỏ qua tất cả những thứ không quan trọng, những thứ bạn không tập trung đến. Như vậy, khi bạn coi điều gì đó (đương nhiên nên là điều tiêu cực) là không quan trọng, nó sẽ không còn luẩn quẩn trong tâm trí của bạn nữa, bạn sẽ không còn "hấp dẫn" nó thêm nữa và bạn sẽ trở lại trạng thái tích cực một cách nhanh chóng.

Nhưng toàn điều tồi tệ vượt quá sức chịu đựng của tôi?

Mỗi lần bạn định gào lên "Không thể chịu đựng được nữa", hãy bình tĩnh và tự hỏi bản thân "Có thực sự mình không thể chịu nổi điều đó không?". Nếu lúc đó còn sáng suốt, Duy tin rằng hầu hết mọi người sẽ tự cười vào mặt mình "Ờ, thực ra thì đâu đến nỗi nhỉ". Tất nhiên trong cuộc sống đâu thể tránh khỏi các vấn đề gây cho mình sự ức chế, tiêu cực. Nhưng dù sao hãy luôn nghĩ theo chiều hướng tích cực vì bực bội chả khác nào uống thuốc độc mong người khác hy sinh. Do vậy, để bình tĩnh lại và gạt bỏ được cảm xúc tiêu cực, cách Duy thường xuyên áp dụng và cho là hiệu quả nhất, đó là dùng câu thần chú tiếp theo đây:
Thế này đã là gì!
Ra ngoài đường đụng xe, xước xát chân tay (Thế đã là gì). "Không cánh mà bay" file Word dài 10 trang mới gõ xong (Thế đã là gì). Hỏng xe và phải cuốc bộ 5km về nhà (Thế đã là gì). Thuyết trình trước 100 con người và trót nói điều "không nên nói" (Thế đã là gì)... Đó, hãy cứ tự nhủ như vậy mỗi lần bạn gặp "biến cố". Bởi vì khi mình coi thường điều gì, mình sẽ vượt qua nó dễ dàng hơn (hơn là việc cứ lo xa, thổi phồng, quan trọng hóa nó lên), phải không bạn!

Vậy điều gì mới là quan trọng?

Là những điều bạn "muốn". Ai cũng muốn có sức khỏe, vui vẻ, hạnh phúc, mọi sự thuận buồm xuôi gió, phong thái tự tin, được mọi người tôn trọng... Chả ai lại muốn những điều tiêu cực sẽ đến với mình (bực bội, buồn bã, đau khổ, mất mát...), thế nhưng hầu hết mọi người lại thường than rằng "Trời ơi, sao tôi lại... thế này!". Nghịch lý hết sức. Bởi vậy, bài viết này Duy chỉ muốn nói với bạn một điều, đó là:
Hãy nói điều mình muốn!
Mọi lời khuyên đều hay, nhưng chỉ có áp dụng thực tế mới đem lại kết quả. Duy mong rằng qua câu thần chú "Điều đó không quan trọng", mọi người sẽ gạt bỏ được hết tất cả điều tiêu cực trong cuộc sống để luôn vui vẻ và tự tin trong công việc. Cảm ơn bạn đã quan tâm!

BIẾT CHƠI GUITAR CŨNG HAY LẮM

25/09/2015.

Xin chào! Bạn đã click xem bài viết này chắc hẳn bạn là người thích nghe nhạc và cũng có hứng thú về guitar, phải không? OK, vậy bài viết hôm nay Duy sẽ chia sẻ về chủ đề "Tại sao nên biết chơi guitar?" (bài viết chỉ hướng tới những bạn chưa biết gì thôi, các bác "cao thủ" mạn phép bỏ qua nhé).


Duy hay nghe nhạc không lời, thích nghe tiếng đàn piano, violin, sáo và guitar. Chia sẻ thực là nhạc cụ nào Duy cũng muốn học (biết chơi tàm tạm cũng được, không cần giỏi lắm), nhưng Duy quyết định chọn học guitar đầu tiên bởi nó phổ biến và trông ra dáng... nghệ sĩ! Cảm hứng thúc đẩy Duy học guitar đó là (1) Duy "nghiện" nhạc guitar Vô Thường hồi cấp ba, (2) Duy nhận thấy thời sinh viên, cứ đứa nào biết chơi guitar lại trở thành tâm điểm của mọi cuộc vui. Do đó, sau một tháng bán bánh trung thu Hải Hà năm ngoái (2014), Duy quyết định đầu tư cây đàn để tập cho... bằng bạn bằng bè.

Hồi đó mù tịt về đàn nên phải nhờ mấy thằng bạn biết tìm tư vấn cho, và cuối cùng chốt hạ em Yamaha Fx100 (nhiều người bảo Duy mua 1,7 triệu là hời). Có đàn rồi, được thằng bạn hướng dẫn tận tay nữa cho nên sau 1 tuần cũng rải được vòng Canon (thực ra trước khi mua Duy cũng lên YouTube tìm hiểu qua mấy kênh của Hiển Râu, Haketu, Nhật Anh rồi). Những bài đầu tiên Duy tập đó là Remember when (Alan Jackson), Hòn đá cô đơn, Nồng nàn Hà Nội... Thực ra theo quan điểm của Duy, học đàn để biết chơi thì dễ, nhưng để chơi hay thì khó (thậm chí cực kỳ khó). Duy thì xác định học đàn chỉ để giao lưu trong các cuộc vui và có cớ để hát khi ở nhà một mình mà hàng xóm... không dị nghị! Và nếu bạn cũng chỉ cần như vậy thôi thì học đàn dễ lắm. Để Duy chỉ vài cái nhé, tập tưng đấy thôi đảm bảo bài nào cũng quẩy được hết á.

(Duy bỏ qua phần lịch sử, nguyên lý cấu tạo, nhạc lý... nhé vì mấy cái này Gu-gồ phát ra hết. Cái chúng ta quan tâm là cầm đàn, gẩy hoặc quạt sao cho phát ra âm thanh nghe... hợp lý là được, nhỉ!)

Đầu tiên, tay trái dùng để giữ hợp âm. Vòng hợp âm "thần thánh" nhất (gồm các hợp âm phổ biến nhất) là vòng Canon. Chúng bao gồm:
Đô (C): 1-2-12-4-23-5-3
Son (G): 1-5-22-6-33-2-34-1-3
La thứ (Am): 1-2-12-4-23-3-2
Mi thứ (Em): 2-5-23-4-2
Fa (F): 1-chặn-12-3-23-5-34-4-3
Rê thứ (Dm): 1-1-12-3-24-2-3
OK, trông toàn số má vậy mà đơn giản lắm. Bạn nhìn từng cụm-3-số rồi bấm theo cú pháp sau:
Ngón - Dây - Khoang
* Ngón: (1) trỏ, (2) giữa, (3) áp út, (4) út
* Dây: (1) dưới cùng... (6) trên cùng
* Khoang: (1) trước vạch đầu tiên, (2) trước vạch thứ hai...
Lưu ý: bấm vuông góc ngón tay với mặt phím, bấm sát về phía trái của vạch và sau khi đã biết thế bấm từng hợp âm, hãy tập bấm lần lượt từ dây 6 đổ xuống (vì thường chúng ta đánh từ trên xuống dưới).

Xong tay trái, tiếp theo, tay phải chúng ta dùng để đánh điệu. Đệm guitar có rất nhiều cách đệm khác nhau, nhưng phổ biến nhất thì gồm các điệu sau:
Ballad: Bass 3-2-3-1-3-2-3
Slow: Bass 3-2-1-2-3
Blue: Bass 3-21-3
Bollero: Bass 3-2-1-321 Bass 321 Bass (phụ) 321
...
Đó là rải, còn quạt thì... YouTube thẳng tiến (hướng dẫn bằng video sẽ dễ học hơn kiểu số với chữ thế này). Ngoài ra còn rất nhiều điệu bạn có thể tìm hiểu thêm như Disco, Boston, ChaCha, Valse, Rhumba, Fox, Tango.

Thì đó, toàn bộ đệm guitar cơ bản nó chỉ có vậy thôi, không hề khó chút nào. Duy mong rằng qua bài viết "linh tinh" này, bạn sẽ có hứng thú học guitar để có cơ hội tỏa sáng trong bất cứ cuộc vui nào. Thú vị lắm đấy (nhất là khi được thể hiện trước cái bạn mình thích, hí hí). Thế nha, cảm ơn bạn đã quan tâm blog của Duy!